tang like
ban fanpage
tang nguoi theo doi facebook

Thứ Tư, 28 tháng 6, 2017

Tâm sự chuyện tình cảm tuổi học trò

yeu

Tâm sự chuyện tình cảm: Sau cơn mưa

Mưa phùn nhẹ rơi nhưng cũng làm nhòe nhanh cái bóng đó, cái bóng nhỏ khuất xa, mờ dần trong mưa. Tôi vẫn còn nghe đâu đó trong xa xa vọng lại giọng cười trong veo vỡ tan theo từng giọt mưa làm lòng tôi xuyến xao lạ lùng…
Hôm nay, trời có vẻ rất đẹp nắng sớm lung linh, mây trắng bồng bềnh, trời cao trong xanh hay có lẽ tình yêu với cuộc đời này của tôi đang tăng lên? Sau mấy tháng liền học tập vất vả lại thêm nhiều áp lực từ thầy cô và bạn bè giờ đây chỉ 2 tuần nữa thôi chúng tôi sắp được nghỉ hè ,được thoải mái ngồi nhâm nhi ly trà chanh mát lạnh và bàn chuyện chiến sự thế giới cùng các anh em chiến hữu hay được ngồi lì trong nhà chơi game hàng giờ liền mà không sợ ai la rầy hay có thể dành cả ngày dạo công viên, câu cá, đá bóng, cứ nghỉ tới đây là lòng tôi vui sướng không tả…mới sáng, lớp có gì mà tụi nó xôn xao, ồn ào, náo nhiệt cả lên thế không biết? Vốn là đứa ít nói lại là con trai nên tôi ít khi tò mò hay quan tâm đến các câu chuyện vỡ chợ của các bà tám trong lớp nhiều khi đó là những mẫu chuyện vô cùng bình thường nếu không muốn nói là lãng nhách vậy mà khi vào tay của tụi con gái nó lại trở nên rất hấp dẫn và sống động, bọn con gái có thể diễn thuyết hàng tiếng đồng hồ cho đến khi có trống báo vào tiết .chưa bước vào lớp tôi đã nghe rõ giọng cái tâm phóng sự inh ỏi. Nó thích làm ra vẻ nghiêm trọng vì thông tin nó đưa ra thường thì rất hay và được nhiều người quan tâm.


tinh cam
Bỏ cặp vở thật nhanh tôi định chạy ra sân chơi đá cầu cùng các bạn nhưng giọng nói lanh lảnh của Phương Tâm làm tôi chùn bước, tim bỗng thắt nhẹ giống như người ta bị giật mình người nóng rang và hình như đâu đó trong tim tôi hiện lên hình bóng quen thuộc với nụ cười đáng yêu, dáng người thon nhỏ cùng với bộ áo dài trắng tinh quen thuộc. Mọi thứ tình cảm như ùa về.
- Tụi mày nghe gì chưa? Cái Nhung sắp về lại Hà Nội ngày kia nó phải xa lớp mình rồi!
Thật hả? Mới đây mà nhanh thế ư? Nó về Hà Nội chuẩn bị thi đại học đúng không?
Hàng chục câu hỏi thắc mắc vang lên in ỏi.
Vậy lớp mình sẽ có lớp phó mới ? Tao chỉ thích con Nhung làm lớp phó thôi.
Tôi bước chậm quay vào chỗ ngồi gục đầu 
vào bàn mặc cho lời chào mời chơi 1 ván cờ rô đầy khiêu khích của thằng Lâm răng hô. Xung quanh tôi mọi thứ dường như không tồn tại ,đang miên man với dòng hồi tưởng và những tâm trạng rối bời …
- Này Phong bạn làm gì ở đây? Suy nghĩ gì mà ngẩn người ra thế ?
Ừm,không có gì đâu.
Cậu hứa với tớ là sẽ cố gắng thi đại học ,chúng ta cùng quyết tâm vào trường đại học Sư phạm nhé?
- Ừm tớ hứa.
Nhìn sang nụ cười rạng rỡ ánh mắt lung linh, tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng, cảm giác tâm hồn có luồn gió mát thổi qua. Nhung là người đầu tiên tôi kể về ước mơ của mình là người đầu tiên quan tâm và tìm cách quan tâm tôi ở bên cạnh Nhung tôi có cảm giác vừa thân thiết lại vừa tôn trọng. Chưa bao giờ tôi trong đợi và yêu thích môn văn đến thế từ lúc, Nhung xuất hiện tôi cũng chưa bao giờ thấy mình khó hiểu như vậy là 1 học sinh cá biệt với 1 kết quả học tập không được tốt lắm. Nhung 1 lớp phó gương mẫu với dáng người nhỏ nhắn nụ cười hiền hậu ánh mắt lung linh Nhung luôn quan tâm giúp đỡ các bạn trong lớp, giàu tình cảm, trò chuyện và quan tâm tôi như 1 người bạn thật sự. Nhung giúp tôi thật nhiều trong học tập, lúc nào cũng thế trong tiết học tôi có cảm giác Nhung luôn nhìn về phía tôi và khi bắt gặp ánh mắt đó tôi lại ngượng ngùng lẻn nhanh xuống sách sợ sệt như đứa trẻ con mắc lỗi. Ngày ngày khi tan trường tôi giáo giác tìm trong dòng người tấp nập cười đùa 1 bóng hình nhỏ quen thuộc, tôi đứng 1 góc nhìn Nhung, khi cái bóng nhỏ khuất xa…Và như thế tôi lại về trễ như mọi ngày nhưng không phải vì lí do la cà các quán nét, các tiệm bi-a là một lí do khác một lí do bí mật và đáng trân trọng hơn. Có lẽ tôi đã yêu hay thích Nhung rồi ư?
Vậy mà không lâu nữa tôi đã có thể xa Nhung rồi , rời xa, cứ nghĩ tới đây là lòng tôi có cảm giác nghẹn ngào không tả, tôi vẫn nghe cả lớp bàn tán về buổi tiệc chia tay nhung vào ngày ma. Tôi sẽ cầm bó hoa hồng trên tay tặng Nhung và nói với Nhung lời cảm ơn từ chính trái tim nói về cảm xúc của tôi về Nhung hay tôi sẽ viết nó ra giấy tôi suy nghĩ hồi hộp và chờ đợi ngày mai mặc dù bây giời mới 7h sáng.

tam su chuyen tinh cam
Hôm nay là ngày đặc biệt chẳng cần ai nhắc nhở tôi đã dậy từ sớm, mẹ tôi cũng khá ngạc nhiên về điều đó, mọi thứ như dự định của tôi và tất cả đã sẵn sàng. Trên tay tôi là 1 phong thư kết quả của 1 đêm không ngủ vất vả suy nghĩ là đêm vận dụng hết khả năng văn chương có thể, tôi khá tự hào và sung sướng mãn nguyện. Chiếc xe đạp nhẹ tênh chở bao nhiêu niềm vui chạy bon bon trên quãng đường tấp nập, cứ nghỉ đến bó hoa tươi với những nụ hồng mới nở còn ướt hơi sương tôi thấy lòng hồi hộp lại hơn ngượng ngùng.  6h45’ Shop hoa vẫn chưa mở cửa, vẫn còn sớm và như thế tôi ngồi đợi trong tư thế hân hoan tranh thủ nghĩ ngợi xem Nhung sẽ bất ngờ như thế nào, 6h30’ tôi bắt đầu thấy hơi lo lắng, 6h45’ ông chủ shop trao cho tôi bó hoa với lời xin lỗi hôm nay nhà có việc riêng, tôi vui vẻ nhận lấy và tự nhủ vẫn còn kịp chán, lòng vẫn rất thoảng mái tôi đạp nhanh hơn, nhìn những nụ hồng như đang ngủ mới xinh tươi làm sao,đang miên mang với dòng suy nghĩ vẩn vơ thì …cổ xe như không nghe lời tôi nữa nó chạy loạng choạng chao đảo mặc cho sự chồng cự gồng mình cố giữ của tôi ….ầm ….1 cú ngã đau điếng, tôi gùn người dậy định chạy sang đấm cho thèn vừa va trúng tôi 1 phát nhưng nhìn kìa nó vẫn còn là 1 cậu nhóc, chân nó hành như đang chảy máu và sau chiếc xe cũ kĩ của nó là 1 giỏ đầy búp sen khô, nhìn ánh mắt ngây dại lung linh hối lỗi và như cũng ương ướt vì đau đớn của nó tôi chẳng nói thêm được gì,trông nó có vẻ vội lắm tôi đỡ nó lên tuy hơn lò cò nhưng nó vẫn đạp rất nhanh và hòa mình mất hút vào dòng người. Tôi sửng sờ nhìn lại đóa hoa hồng, cách hoa nát rơi lả chả trên hè phố, chiếc xe đạp cong vành và chắc hẳn là không chạy được nữa…mọi chuyện sui sẻo đến với tôi, tôi bắt đầu thấy lo, mình vẫn còn lá thư tôi quyết định sẽ tiếp tục đi đến trường mặc dù quãng đường còn khá xa. Tôi như vừa đi lại như vừa chạy, tôi không thấy mệt nữa và khi mồ hôi đã ướt áo …đâu đó 1 cơn mưa phùn nhẹ thoáng qua trong buổi sáng mùa hè, mát mẻ làm lòng người cảm thấy nhẹ nhõm, khoan khoái, bạn bè đứng đầy 1 khoảng cổng trường nhưng chẳng thấy bóng dáng Nhung đâu cả. Một chiếc xe buýt vụt qua nhìn bóng nhung nhỏ xíu vẫn tay chào mọi người, tôi có cảm giác Nhung đang nhìn tôi và mỉm cười chào tôi chứ không phải 1 ai khác, lòng tôi vui sướng lạ lung tuy không được nói với Nhung những dự định nhưng điều muốn nói của mình nhưng tôi sẽ thực hiện ...
Hẹn gặp lại Nhung tại cổng trường đại học Nhung nhé!
Mưa lại rơi....
doi ten fanpage tang sub facebook
Theo cuois2.com trên FB,G+
Like,G+ ủng hộ cuois2.com

Tâm sự chuyện tình cảm tuổi học trò

Chia sẻđể bạn bè cùng được xem
tang like tu dong facebook doi ten fanpage facebook

Xem cuois2 qua Mail

CuoiS2 trên Google+

Số Bạn Ghé Thăm

Giới thiệu Điều khoản Bảo mật Cách vào Facebook RSS Liên hệ Sơ đồ Phiên bản Mobile