tang like
ban fanpage
tang nguoi theo doi facebook

Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014

Đọc truyện cười Việt Nam vô địch cười vỡ bụng

Đọc truyện cười Việt Nam

Đọc truyện cười Việt Nam-Thu hoạch khoai tây

Trong một hội nghị quốc tế về trồng trọt, đài biểu Hàn phát biểu:
-Chúng tôi trồng khoai tây vào ngày 10-4 và thu hoạch vào 10-9.
Ðại biểu Nhật:
-Chúng tôi trồng khoai tây vào vào ngày 10-4 nhưng thu hoạch vào 10-8 sớm hơn hẳn 1 tháng.
Ðại biểu Mỹ:
-Chúng tôi trồng khoai tây vào vào ngày 10-4, nhưng thu hoạch vào 10-7 sớm hơn hẳn 2 tháng.
Ðại biểu Việt Nam :
-Chúng tôi trồng vào ngày 10-4 và thu hoạch vào 10-5 sớm hơn hẳn 4 tháng.
Cả hội trường:
-Cái gì, chỉ một ngày đã thu hoạch được sao?
-Vâng thưa quý vị, đúng lúc đấy chúng tôi thèm khoai tây đến nỗi không chịu được.


Đọc truyện cười Việt Nam-Ai nhất hành tinh
Đọc truyện cười Việt Nam

Vào một ngày đẹp trời 3 người đàn ông đại diện cho 3 châu lục họp nhau lại bàn và cuối cùng quyết định mở một cuộc thi xem ai là người đàn ông nhất hành tinh.
Muốn thế mỗi người phải đi qua 3 cái phòng to: phòng 1 có 1102 lít rượu, phòng 2 có 1 con hổ cái hung dữ, phòng 3 có một cô gái trẻ, đẹp, xinh, dễ thương, đáng yêu…..! Ai muốn giật giải phải uống hết 1102 lít rượu, đánh chết con hổ , và phải ...*** 1102 lần với cô gái (ứa).
Mỹ tự hào với sức khỏe vô địch lao vào phòng con hổ trước. Một  ngày 1 đêm sau người ta khuân xác anh vứt ra ngoài
Anh tự hào với vẻ lãng mạn, quyến rũ đầy nam tính, vào phòng cô gái trẻ trước. Được 201 lần … *** thì người ta khuân xác vứt ra ngoài.
Còn mỗi bố Việt Nam, tặc lưỡi :thôi làm phát rượu đã rồi tính sau. Uống hết 1102 lít rượu, bố lảo đảo bước sang phòng con hổ. Con hổ gầm rú gào thét kinh hoàng suốt 1 ngày đêm, sáng hôm sau người ta vào mang xác con hổ vứt ra ngoài. Bấy giờ bố Việt Nam mới lảo đảo bước ra, lè nhè :
"Say vãi, có ai chỉ cho tôi biết phòng con hổ ở đâu ko???!!!"


Đọc truyện cười Việt Nam-Bao Ok

doc truyen cuoi viet nam
Một bác lái xe tải Việt Nam đang ngồi ăn sáng trong quán, thì bỗng có một thằng Bogart (Mỹ) lân la vào ngồi cạnh, vừa tỏm tẻm nhai kẹo cao su vừa bắt chuyện.
- Này, ở Việt Nam ăn bánh mì cả vỏ luôn à?
- Ừhm..m – khó chịu vì thấy làm phiền, bác Việt Nam trả lời cộc lốc.
- Hừm, ở Mỹ bọn tao thì khác, chỉ ăn ruột thôi, cùi bánh nghiền ra làm bánh bông lan, bán sang Việt Nam.
Chu mỏ thổi cái sao cu ra bong bóng, hắn hỏi tiếp với vẻ mặt rất tự mãn:
- Thế chúng mày cũng ăn bánh mỳ kèm xúc xích chứ?
- Tất nhiên vậy – Bác Việt Nam trả lời, với vẻ không quan tâm.
- Ở Mỹ khác – vừa nổ đốp một bóng kẹo cao su, thằng Mỹ vừa nói với vẻ chế diễu – bọn tao chỉ ăn thịt lợn lạc quay cho bữa sáng còn thịt mỡ nghiền ra làm xúc xích rồi bán cho Việt Nam.
Đến đây thì ức chế lắm rồi, bác Việt Nam bèn hỏi lại:
-Thế ở Mỹ, chúng mày có “ấy ấy” bao giờ không?
- Tất nhiên rồi.
- Thế chúng mày làm gì với các cái bao OK vừa dùng xong?
- Vứt đi thôi, thế còn hỏi.
Mỉm cười với ánh mắt tinh quái, bác Việt Nam nói:
- Chúng tao thì khác đấy, ở Việt Nam người ta gom tất cả OK dùng xong để tái chế, nấu chảy ra thành chewing gum, rồi đem xuất khẩu sang… bán cho chúng mày đấy..


Truyện cười Việt Nam vô địch-Phát hiện mới


truyen cuoi viet nam vo dich

Gần đây trên tạp chí Forbes-tạp chí thế giới nổi tiếng nhất, các nhà khoa học người Nhật có đăng: “Họ đã đào sâu 50m xuống lòng đất và phát hiện sợi cáp đồng 500 năm tuổi” – Điều này chứng minh 500 năm trước người Nhật đã xài điện thoại để bàn???!!!”. Vài hôm sau, người Mỹ lại đăng tin: “Họ đào sâu 100m xuống lòng đất và phát hiện sợi cáp quang 1000 năm tuổi!!!” – Chứng tỏ 1000 năm trước người Mỹ đã sử dụng truyền hình cáp và Internet!!!. Chỉ sau đó 1 ngày, người Việt Nam lại đăng tin: “Họ đã đào sâu 1000m xuống lòng đất và chẳng phát hiện gì cả!” – Chứng tỏ 1000 năm trước Việt Nam đã xài Wi-fi!!

Đọc truyện cười Việt Nam vô địch-Thư gửi Ovas
truyen cuoi
Anh Ovas yêu quý của tôi,
Từ ngày sang Việt Nam, tôi thấy trình độ thám tử của mình còn non và xanh lắm!
Phương pháp suy luận luôn chính xác của tôi đối với xứ này nhiều lần lại bị sai bét. Sáng nay thôi, tôi vừa tiếp một người đàn ông lạ. Chuyện tình cảm của ông ta không gì rắc rối, “kẹc kẹc 30 giây” là xong. Nhưng tôi lại sai lầm khi suy luận về bản thân ông ta.
Lúc đó là 9 giờ sáng, tôi nhìn qua cửa sổ cảnh một người đi đường chửi toáng lên vì bị một chậu nước rửa rau đổ từ trên tầng 5 xuống đầu, thì có tiếng gõ cửa:
- Xin lỗi! Tôi muốn gặp ông Sherlock Holmes(Sê-lốc Hôm).
- Tôi đây, xin mời ông ngồi, thưa ông Sờ!
- Sao thám tử đoán tôi tên là Sờ?
- Quan sát nhanh là thói quen của tôi, trên bìa cuốn sổ tay ông cầm có ghi tên ông là Thích Văn Sờ.
- Ồ, tôi tên đầy đủ là Thích Vẫn Sợ, nhưng mấy em tiếp viên ở quán Bar đã nghịch ngợm lấy bút viết thêm vào, vì các em thấy tôi thích vừa hát Karaoke vừa SỜ .
- À, ra vậy! Hẳn ông rất vội đến đây, vì tôi thấy ông cạo râu có một bên.
- Việc này thám tử cũng… lại nhầm. Số là tôi đang cạo râu bằng bàn cạo điện thì bị mất điện đột ngột cho nên một bên nhẵn nhụi còn một bên kia rậm rì, tôi chờ hàng giờ chưa có trở lại nên vẫn phải bắt xe buýt đến chỗ ông.
- Hừm...m, nhưng nếu tôi nói ông rất ít đi xe buýt thì chắc không sai? Vì tôi cảm thấy ông không có thói quen giữ vé trong tay.
- Ấy, khi nãy tôi chuẩn bị xuống xe thì phụ xe đã xin lại cái vé để “quay vòng” cho khách khác để lấy tiền bỏ túi riêng rùi!
Anh Ovas ạ, lúc đó tôi bối rối vô cùng, nhưng vẫn cố vớt vát điều gì đó:
- Thời gian gần đây ông đang bị sa sút về kinh tế?
- Ồ, ngược lại đấy. Nhưng… vì sao mà thám tử đoán thế?
- Vì tôi thấy ông đi một đôi giày khá tồi, còn mới mà gót trái đã mòn trong khi gót phải vẫn còn nguyên!
- Hà, hà…aa. Đó là do thành phố thường xuyên có nạn tắc đường. Những lúc như vậy tôi thường phải đặt chân xuống mặt đường rồi là là theo dòng người nên gót trái giày đó bị mòn nhanh đến vậy.
- Chà..aaa, – Tôi bị vã mồ hôi – Thế có phải ông là người coi thường sức khoẻ? Sở dĩ tôi nói như vậy vì dạo nay ngày nào trời cũng có nắng to tới 40°C mà ông ra đường không có đội mũ.
- Ối giời, có đấy chứ thám tử! Nhưng lúc đi bộ ra bến xe buýt bị mấy đứa thanh niên mất dạy đi xe máy lướt qua giật mất rồi!

Than ôi, bác sĩ Ovas của tôi ơi, chắc là anh tưởng tượng ra khuôn mặt của tôi lúc đó như thế nào rồi, nó dài bằng cái bơm xe mất. Nhưng bản lĩnh đã giúp tôi lấy tự tin lại, tôi hỏi luôn vào vấn đề ông ta cần tư vấn để khỏi phải đoán… sai thêm nữa....

Có lẽ từ hôm nay tôi phải đóng cửa không đón khách nữa, để nghiên cứu thêm về con người ở đất nước Việt Nam kỳ lạ này, rồi mới tiếp tục hành nghề được. Chẳng hạn tôi đang tìm hiểu xem một số sinh viên Việt Nam rất căm thù… thời gian, đến nỗi họ luôn “giết thời gian” bằng thuốc lá, cờ bạc, cà phê, ruợu bia, thậm chí một cốc trà đá là có thể ngồi trầm ngâm hàng giờ đồng hồ ngoài vỉa hè để suy nghĩ… không cụ thể về điều gì cả!!?
Khi nào có gì mới tôi sẽ e-mail cho anh. Chúc anh luôn mạnh khoẻ!
Bạn thân của anh:
Sê-Lốc Hôm!
doi ten fanpage tang sub facebook
Theo cuois2.com trên FB,G+
Like,G+ ủng hộ cuois2.com

Đọc truyện cười Việt Nam vô địch cười vỡ bụng

Chia sẻđể bạn bè cùng được xem
tang like tu dong facebook doi ten fanpage facebook

Xem cuois2 qua Mail

CuoiS2 trên Google+

Số Bạn Ghé Thăm

Giới thiệu Điều khoản Bảo mật Cách vào Facebook RSS Liên hệ Sơ đồ Phiên bản Mobile